Miên man cảm xúc về ngày 20/11

Ba năm có lẽ là một quãng thời gian ngắn, nhưng chừng đó cũng đủ để cho tôi những cảm xúc khó quên. Dẫn dắt thế hệ học trò đầu tiên là “anh chị cả” trong đại...

Tháng 11 về, tạm biệt những tia nắng tinh nghịch vắt mình trên hàng cây, tôi cảm nhận cái lạnh đầu mùa thấm vào da thịt. Tháng  11 xinh tươi- tháng dành để tôn vinh những người đã và đang gieo hạt giống kiến thức cho những mầm xanh tương lai. Tôi tự hào biết mấy khi mình đã trở thành một  “kỹ sư tâm hồn” thực sự. Sau ba năm đứng trên bục giảng, làm người lái đò đưa lũ trò nhỏ qua một quãng đường trong biển cả tri thức, đôi khi áp lực làm thế nào để truyền tải đến các em những kiến thức chính xác nhưng phải thật dễ hiểu để các em nhớ thật lâu khiến tôi còn trăn trở. Mỗi lần như vậy, tôi tự rút ra những bài học kinh nghiệm và khẽ mỉm cười vì mình đã góp phần mở ra chân trời rộng lớn hơn đối với những tâm hồn trẻ thơ đầy háo hức khám phá bến bờ tri thức. Tôi nhận ra rằng những tâm hồn bé bỏng ấy cần tình yêu thương của người thầy biết mấy. Và đặc biệt tình cảm của học trò là động lực to lớn nhất để chúng tôi bước tiếp trên con đường đã chọn.

Ba năm có lẽ là một quãng thời gian ngắn, nhưng chừng đó cũng đủ để cho tôi những cảm xúc khó quên. Dẫn dắt thế hệ học trò đầu tiên là “anh chị cả” trong đại gia đình Dịch Vọng A thân yêu. Mang nhiều trách nhiệm hơn nhưng cuối cùng tôi đã vững vàng chèo lái con thuyền đưa các em cập bến an toàn. Chia tay các em, cứ ngỡ sẽ khó có thể gặp lại. Cảm giác nhớ nhung ấy lại vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi những cô bé, cậu bé nghịch ngợm năm nào cầm trên tay bó hoa tươi thắm khẽ thưa: "Chúng con chúc cô có một ngày 20-11 vui vẻ!". Ngạc nhiên và xúc động đó là những cảm giác tôi có lúc ấy. Tôi ôm chặt lũ trẻ như để chắc rằng niềm hạnh phúc ấy là thật. Tôi tin lũ trẻ của tôi đã dành cho cô giáo của chúng những tình cảm chân thành nhất, không cao sang không cầu kì.Cuộc trò chuyện của chúng tôi không quá dài nhưng đủ để tôi nhớ mãi. Nó đã trở thành miền kí ức đẹp nhất mà tôi không thể quên trong suốt cuộc đời dạy học của mình.

Giờ đây, không khí của ngày hội dành cho các Nhà giáo lại rộn ràng, tôi thầm biết ơn những thầy cô giáo đã dạy dỗ, dìu dắt tôi nên người. Họ đã hi sinh cả cuộc đời cho thế hệ trẻ. Chính vì thế khi đã trở thành người giáo viên nhân dân, tôi mong mình sẽ giữ mãi lòng nhiệt huyết và sự sáng tạo trong sự nghiệp trồng người của mình. Và đặc biệt là hoàn thiện về cách ứng xử với các em học sinh để “tâm hồn luôn tươi mát xanh như bóng lá bàng và trái tim đỏ nhiệt tình như hoa phượng vĩ…”.  

                                                                                                                                                                                    (Bài: Thu Trang - GVCN 3E)

Bài viết liên quan