CẢM XÚC VỀ NGÀY 20/11

“Chuyện một con đò dãi dầm nắng mưa

Lặng lẽ chở bao dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò…?”

Mỗi ngày trôi qua lại có thêm một niềm vui mới. Những con đò ấy cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm bỏ lại sau lưng bao nỗi nhọc nhằn, bước qua mọi khó khăn phía trước với ý chí kiên cường lái con đò tri thức cập bến được bình an.

Năm nào cũng vậy, khi không khí náo nức của ngày khai trường vừa kịp lắng xuống thì chúng ta lại vui mừng cố gắng lập nhiều thành tích chào mừng ngày lễ tôn vinh các thầy cô giáo 20-11. Trong ngày này, được đón những vần thơ hay, những câu văn đẹp hàm chứa lòng biết ơn sâu sắc của các em học sinh, mỗi giáo viên chúng tôi như được tiếp thêm sức sống, như được dồn thêm bầu máu nóng, lòng nhiệt huyết để yêu trường yêu lớp nhiều hơn.

Tôi đến với nghề dạy học bởi nhiều lẽ, sư phạm đối với tôi như là một tất yếu để nối dài dòng chảy truyền thống gia đình. Nhưng quan trọng hơn, mà có lẽ là quan trọng nhất là vì tôi yêu những ánh mắt biết nói của học trò. tôi quý vẻ bỡ ngỡ mà đầy tò mò ham hiểu biết, ưa khám phá thế giới của những con số, bài thơ, nốt nhạc,… của các em. Tôi muốn thấy cái vươn vai Phù Đổng trong hành trình hoàn thiện nhân cách của từng lớp măng non, tôi muốn được là một nấc thang trong bước đường đi tới vinh quang của các em. Chính vì thế, tôi đã có mặt ở đây dưới mái trường Dịch Vọng A đầy thân thiện này.

Như bao bạn bè và đồng nghiệp, tôi tự hào vì mình được ví là “Kỹ sư tâm hồn”, là người kiến tạo tương lai, và tôi luôn tâm đắc với câu nói của ai đó đã từng nói:“Thầy ơi, lòng sông sâu con sào dài đo được, lòng người đưa đò ai đo được sự bao la”. Dẫu biết rằng nghề giáo ngày nay còn nhiều khó khăn, người thầy giáo không chỉ có lòng yêu nghề, mến trẻ mà còn phải sống có lí tưởng và bản lĩnh. Thế nhưng trước niềm tin toàn xã hội gửi gắm, những người làm nghề giáo như chúng tôi tại mái trường Dịch Vọng A chắc chắn vẫn dành trọn tâm huyết của mình cho sự nghiệp trồng người

Bài viết liên quan